Hôm nay là buổi học cuối của con ở trường cũ. Ngày mai nhà mình chuyển về nhà mới nên con cũng phải chuyển về trường dưới ấy học. Mẹ rất hiểu tâm trạng của con! Con lưu luyến nấn ná chưa muốn chuyển. Mẹ biết con không muốn rời xa bạn bè đã gắn bó từ những năm mầm non đến giờ...Nhưng sự thay đổi này tất cả cũng là vì tương lai của con thôi, và mẹ cũng đã phải cố gắng rất nhiều mới thực hiện được.
Chiều, gần hết giờ học mẹ mang bánh kẹo tới để nhờ cô tổ chức liên hoan chia tay bạn bè cho con. Thấy mẹ xách đồ đến các bạn chạy ra xúm xít :
- A! bánh kẹo nhiều quá!
- Có cả nhãn nữa này! Bác mang cho chúng cháu hả bác?
Mẹ chưa kịp trả lời thì một bạn gái nói:
- Đồ để liên hoan chia tay PHÚC đấy!
.......
Tất cả sững lại! Im lặng.. Rồi HẢI ĐĂNG_ một trong những "huynh đệ" trong nhóm "hảo hán Lương Sơn" của con chạy đến ôm con, mắt đã long lanh..
Mẹ thấy xúc động, các con còn bé mà tình cảm sâu sắc vậy... Mẹ về để cô và các con tự nhiên. Trở ra đón con khi các con đã tan trường, lúc này thì mẹ thật sự không kìm được nước mắt. Cả lớp con, những bạn có xe đạp cũng dắt để đi bộ cùng nhau... Tất cả đều vừa đi vừa thút thít ! Con xin phép đi bộ cùng các bạn, mẹ về trước và đứng từ xa dõi theo các con.Đi độ hơn nửa cây số, đến ngã ba thì các con chia tay nhau.. Về con nói:
- Mẹ cho con đi đá bóng nhé! Chúng con hẹn nhau đá bóng buổi cuối để chia tay. Con vừa đeo giầy vừa quệt nước mắt liên tục. Con dắt xe đi rồi, một lát có bạn đến nhà gọi, rồi bạn nữa... Ai mắt cũng vẫn còn rưng rưng.. Tối mẹ con vừa ăn xong thì các bạn ùa đến. Con vui lắm!
Mấy bạn nữ còn biết góp tiền mua quà chia tay. Chà! mới lớp bốn mà khéo thật! Mua quà lưu niệm còn thừa bạn còn biết mua ba gói kẹo ổi, bảo mang đến để liên hoan nữa!
Mẹ thật vui và buồn cười khi chiều mới chứng kiến cả lũ khóc tu tu như thế ,vậy mà tối đến lại nô đùa ầm ĩ! Mấy bạn còn cãi nhau vì tranh nhau ngồi gần bạn Phúc. Lại còn tiết mục văn nghệ nữa chứ ! Hết đơn ca lại đồng ca, hết đồng ca lại tốp ca... Liên hoan chia tay nhưng không có ai hát bài ly biệt, tiễn đưa đâu nhé!
Nào là "lớp chúng mình rất rất vui.." . Nào là " ngựa phi" ,bài nào cũng vui nhộn cả! Hàng xóm sang chơi chật nhà. Tất cả đều vui lây với các con! Hát hò đùa chơi tới khi mệt ngồi ăn trái cây, uống nước chuyện cũng không kém phần rôm rả. Cũng cụng ly, cũng 1-2-3 zôô!!!..
Đang vui, bỗng bạn KHÁNH LY nói:
- Hôm nay cô cũng khóc đấy! Cô nấp trong lớp khóc, một lúc cô chùi nước mắt rồi mới ra bảo lớp về thôi,không phải xếp hàng!
.......
Tất cả im lặng! Dường như giờ mọi người mới nhớ đến "chủ đề" của buổi liên hoan.
HẢI ĐĂNG giờ mới đưa quà ra, nhưng lại dặn:
-Anh để lát em về rồi mới bóc quà nhé! ( gọi anh xưng em theo thứ tự huynh đệ LƯƠNG SƠN)
Rồi các bạn cũng phải ra về, các bạn nữ cứ đứng nấn ná mãi
- Bác ơi! thỉnh thoảng bácđưa PHÚC về chơi với bọn cháu được không bác?
- Được chứ!
- Ô! bác hứa đấy nhé!
HẢI ĐĂNG quay vào quay ra ôm con mấy lần mới dắt xe ra về được. Thương các con quá cơ!..
Hai mẹ con lên giường ngủ, con mở quà của HẢI ĐĂNG . Là cuốn truyện tranh về NIUTƠN. Trúng tủ của con rồi! Hiểu nhau ghê! Huynh đệ mà lỵ!
"Thân tặng THIÊN PHÚC! chúc anh mạnh khỏe-học giỏi, sau này trở thành người nổi tiếng như NIUTƠN " Hii..con cười, cái cổ hơi rụt lại :
- "chú chúc thế này thì hơi khó đấy! "..(cụ non chưa?)
Hai mẹ con nằm nói chuyện miên man mãi...
- Liệu trong suốt cuộc đời này con có còn gặp lại em ĐĂNG không hả mẹ? - Mẹ nghĩ chắc chắn các con sẽ gặp lại mà!
Con ngủ thiếp đi, tay vẫn ôm cuốn sách. Ôm con , mẹ nằm nghĩ miên man cho tới khi tiếng gà gáy râm ran trong xóm vọng ra.
Ngày mới đang đến!!
Đêm 25.10.2012
.
Chiều, gần hết giờ học mẹ mang bánh kẹo tới để nhờ cô tổ chức liên hoan chia tay bạn bè cho con. Thấy mẹ xách đồ đến các bạn chạy ra xúm xít :
- A! bánh kẹo nhiều quá!
- Có cả nhãn nữa này! Bác mang cho chúng cháu hả bác?
Mẹ chưa kịp trả lời thì một bạn gái nói:
- Đồ để liên hoan chia tay PHÚC đấy!
.......
Tất cả sững lại! Im lặng.. Rồi HẢI ĐĂNG_ một trong những "huynh đệ" trong nhóm "hảo hán Lương Sơn" của con chạy đến ôm con, mắt đã long lanh..
Mẹ thấy xúc động, các con còn bé mà tình cảm sâu sắc vậy... Mẹ về để cô và các con tự nhiên. Trở ra đón con khi các con đã tan trường, lúc này thì mẹ thật sự không kìm được nước mắt. Cả lớp con, những bạn có xe đạp cũng dắt để đi bộ cùng nhau... Tất cả đều vừa đi vừa thút thít ! Con xin phép đi bộ cùng các bạn, mẹ về trước và đứng từ xa dõi theo các con.Đi độ hơn nửa cây số, đến ngã ba thì các con chia tay nhau.. Về con nói:
- Mẹ cho con đi đá bóng nhé! Chúng con hẹn nhau đá bóng buổi cuối để chia tay. Con vừa đeo giầy vừa quệt nước mắt liên tục. Con dắt xe đi rồi, một lát có bạn đến nhà gọi, rồi bạn nữa... Ai mắt cũng vẫn còn rưng rưng.. Tối mẹ con vừa ăn xong thì các bạn ùa đến. Con vui lắm!
Mấy bạn nữ còn biết góp tiền mua quà chia tay. Chà! mới lớp bốn mà khéo thật! Mua quà lưu niệm còn thừa bạn còn biết mua ba gói kẹo ổi, bảo mang đến để liên hoan nữa!
Mẹ thật vui và buồn cười khi chiều mới chứng kiến cả lũ khóc tu tu như thế ,vậy mà tối đến lại nô đùa ầm ĩ! Mấy bạn còn cãi nhau vì tranh nhau ngồi gần bạn Phúc. Lại còn tiết mục văn nghệ nữa chứ ! Hết đơn ca lại đồng ca, hết đồng ca lại tốp ca... Liên hoan chia tay nhưng không có ai hát bài ly biệt, tiễn đưa đâu nhé!

Đang vui, bỗng bạn KHÁNH LY nói:
- Hôm nay cô cũng khóc đấy! Cô nấp trong lớp khóc, một lúc cô chùi nước mắt rồi mới ra bảo lớp về thôi,không phải xếp hàng!
.......
Tất cả im lặng! Dường như giờ mọi người mới nhớ đến "chủ đề" của buổi liên hoan.
HẢI ĐĂNG giờ mới đưa quà ra, nhưng lại dặn:
-Anh để lát em về rồi mới bóc quà nhé! ( gọi anh xưng em theo thứ tự huynh đệ LƯƠNG SƠN)
Rồi các bạn cũng phải ra về, các bạn nữ cứ đứng nấn ná mãi
- Bác ơi! thỉnh thoảng bácđưa PHÚC về chơi với bọn cháu được không bác?
- Được chứ!
- Ô! bác hứa đấy nhé!
HẢI ĐĂNG quay vào quay ra ôm con mấy lần mới dắt xe ra về được. Thương các con quá cơ!..
Hai mẹ con lên giường ngủ, con mở quà của HẢI ĐĂNG . Là cuốn truyện tranh về NIUTƠN. Trúng tủ của con rồi! Hiểu nhau ghê! Huynh đệ mà lỵ!
"Thân tặng THIÊN PHÚC! chúc anh mạnh khỏe-học giỏi, sau này trở thành người nổi tiếng như NIUTƠN " Hii..con cười, cái cổ hơi rụt lại :
- "chú chúc thế này thì hơi khó đấy! "..(cụ non chưa?)
Hai mẹ con nằm nói chuyện miên man mãi...
- Liệu trong suốt cuộc đời này con có còn gặp lại em ĐĂNG không hả mẹ? - Mẹ nghĩ chắc chắn các con sẽ gặp lại mà!
Con ngủ thiếp đi, tay vẫn ôm cuốn sách. Ôm con , mẹ nằm nghĩ miên man cho tới khi tiếng gà gáy râm ran trong xóm vọng ra.
Ngày mới đang đến!!
Đêm 25.10.2012
.
Chúc mẹ con em luôn vui, hạnh phúc!